Mẹ và Con và hành trình lấy bằng Thạc sĩ

Mùa thu năm 2016, mang theo con gái nhỏ 4 tuổi, tôi lần đầu đặt chân lên đất Canada để học khóa Thạc sĩ tại trường Đại học Ottawa.

 

Bài học đắt giá đầu tiên nơi xứ người

Tôi học toàn thời gian, còn con gái vừa đủ tuổi được đi học mẫu giáo miễn phí. Khổ nỗi, trường con tôi bắt đầu từ 8h và 3h đã tan học. Lúc đầu, vì chưa có kinh nghiệm, tôi thuê nhà ở xa trường Đại học (giá nhà xa trung tâm rẻ hơn) nên tính cả thời gian bắt xe buýt thì một ngày của tôi chỉ xoay quanh việc đưa con đi học, bắt xe lên trường rồi lại… tất tả về đón con. Ấy vậy mà tôi vẫn là một trong những sinh viên tốt nghiệp đầu tiên của khóa, tôi vẫn kịp đi làm toàn thời gian vào kỳ hè khi không có lớp và tiếp tục làm bán thời gian kỳ thu và đông sau đó. Có bí quyết cả đấy!

Trước tiên, tôi rà soát lại các môn học xem có môn nào kéo dài quá 2h chiều không. Xe buýt ở đây hay bị bỏ chuyến nên tôi phải tính dư ra 30 phút để còn kịp đón con. Học kỳ đầu tôi có 4 lớp. Bản tính lo xa nên từ lúc đăng ký lớp ở Việt Nam, tôi đã cố tình chọn các lớp học từ 11h30 đến 2h. Như vậy, tôi vừa có thêm thời gian lên thư viện ôn bài, có khoảng 2 tiếng rưỡi học chính thức, vừa kịp về đón con. Tuy nhiên, có một môn mà lớp buổi sáng đã đầy học viên, tôi đành đăng ký lớp chiều để giữ chỗ. Buổi học đầu tiên của môn đó, dù không có tên trong danh sách lớp buổi sáng, tôi vẫn vào lớp ngồi và trình bày với cô hoàn cảnh… người mẹ đang vừa nuôi con vừa đi học của mình. Ngay lập tức, cô giáo kéo tôi sang văn phòng khoa và đề nghị văn phòng bằng mọi cách hỗ trợ tôi vào được lớp của cô.

Đó là bài học đầu tiên của tôi nơi đất khách: Cần gì phải nói, lịch sự nhẹ nhàng. Tôi thấy bên này mọi người rất linh động. Luật là như thế, nhưng tùy trường hợp, họ sẽ linh hoạt tạo điều kiện tốt nhất cho mình. Vậy là khó khăn đầu tiên đã được giải quyết!

Mấy tuần đầu tiên, dù đã tính toán chi li, chạy nhanh hơn cả “running man” nhưng hôm nào con tôi cũng bị đón muộn nhất. Có 101 các lý do mà tôi không lường trước được. Nào là cô dạy cố thêm vài phút, nào là trễ xe buýt, nào là bỏ chuyến. Thời gian của tôi hạn hẹp đến mức nếu tôi “dính” đúng dây đèn đỏ thì ôi thôi, con gái vào văn phòng ngồi chờ mẹ miệt mài. Vậy là tôi dứt khoát chuyển nhà, dù như thế đồng nghĩa với việc tôi mất trắng 850$ tiền đặt cọc. Rất nhiều đêm sau đó, tôi vẫn mất ngủ vì… tiếc tiền. Nhưng nghĩ lại, tôi luôn tự hào vì mình đã thật quyết đoán. Nếu không làm vậy, có lẽ giờ này tôi vẫn đang cần mẫn đi bắt xe buýt và cầu trời không dính đèn đỏ, có thể còn chưa được tốt nghiệp vì không có thời gian mà học.

Tôi luôn tâm niệm, món quà quý giá nhất cha mẹ có thể dành cho con chính là thời gian chơi, nói chuyện cùng con. Nguồn ảnh: Freepik
Tôi luôn tâm niệm, món quà quý giá nhất cha mẹ có thể dành cho con chính là thời gian chơi, nói chuyện cùng con. Nguồn ảnh: Freepik

 

Làm sao để vừa học hiệu quả mà vẫn là một người mẹ sâu sát với con?

Tôi luôn tâm niệm, món quà quý giá nhất cha mẹ có thể dành cho con chính là thời gian chơi, nói chuyện cùng con. Huống hồ con gái tôi mới sang một đất nước mới, cũng như tôi, đang vô cùng bỡ ngỡ, lo sợ. Vậy nên, bất cứ lúc nào con tôi thức, tôi đều chơi cùng bé. Hôm nào nhiều bài quá thì tôi kê cho bé chiếc ghế cạnh tôi, lấy giấy cho bé và rủ bé học bài cùng mẹ. Thuận lợi là bé đi học về sớm, nên hai mẹ con đi chợ nấu cơm, hát hò, gọi điện cho bố, cho ông bà, tắm rửa, lên giường đi ngủ, cũng chỉ mới… 6h. Nếu hôm nào tôi thấy còn tỉnh táo thì sẽ thức dậy học bài, còn mệt quá thì ngủ cùng bé luôn, sáng hôm sau dậy sớm học sau.

Bài vở học Thạc sĩ nhiều miên man vô tận. Ngành học của tôi lại yêu cầu đọc rất nhiều tài liệu nên với 4-5 tiếng một ngày dành cho việc học là không thể đủ. Khóa tôi có vài người ở một mình không vướng bận con cái gì mà cũng đã nghỉ giữa chừng do không chịu nổi cường độ, áp lực. Tôi cũng hoang mang lắm. Nhưng thật may, số tôi đúng là có quý nhân phù trợ nên luôn gặp được rất nhiều bạn tốt. Đó là anh đồng hương học rất giỏi các môn xã hội luôn sẵn sàng chỉ tôi cách đọc sao cho nhanh, ví dụ như lên mạng tìm đọc review trước để nắm ý chính, rồi đọc lướt tìm thông tin mình cần, sau đó mới đọc kỹ phần đó. Đó là hai em gái (tôi tình cờ quen qua một nhóm Facebook sinh viên Việt Nam tại Ottawa) sẵn sàng đi bộ mấy cây số để qua trông con cho tôi đi thi. Sở dĩ như vậy là vì lịch thi đôi khi không giống lịch học, khoa chọn vào giờ nào thì phải đi giờ ấy. Có lần, cô con gái 4 tuổi rưỡi thấy tôi tất bật gọi điện nhờ người trông con buổi chiều để đi thi, “nàng” liền gợi ý cho “nàng” ngồi vào tủ quần áo, “nàng” hứa sẽ ngồi im lặng và “cảnh sát không bắt mẹ đâu”.

Ở đây, luật không cho phép để con nhỏ ở nhà một mình, con nghe tôi nói chuyện với bố nên biết. Vừa buồn cười vừa thương con, đó cũng là những giây phút tôi băn khoăn liệu tôi có ích kỉ quá không khi miệt mài theo đuổi con đường học hành, sự nghiệp, để con gái phần nào bị thiệt thòi. Nhưng có lần, tôi đưa con đi công viên chơi, gặp cô giáo của tôi cũng đang cho con chơi ngay đó, cô giáo nói với con gái tôi rằng, con có một người mẹ tuyệt vời, không ngừng nỗ lực học tập, con nên tự hào vì điều đó. Con gái tôi lúc ấy khoảng 5 tuổi, vẫn còn hay ngại, nên chỉ trả lời lí nhí, nhưng tôi thấy trong đôi mắt con ánh lên niềm tự hào và ngưỡng mộ. Tôi biết rằng, tôi đã gieo cho con tình yêu học hành, trường lớp một cách thật tự nhiên mà sâu sắc, cũng cho con thấy một tấm gương nỗ lực không ngừng.

Chỉ cần bạn thực sự quyết tâm, xác định ưu tiên và lên kế hoạch cụ thể, tôi tin chắc không ngọn núi con sông nào ta không thể vượt qua. Tất nhiên, nếu có người đi trước tư vấn, động viên, kết nối thì con đường ấy sẽ bớt chông gai hơn rất nhiều. Nguồn ảnh: Freepik
Chỉ cần bạn thực sự quyết tâm, xác định ưu tiên và lên kế hoạch cụ thể, tôi tin chắc không ngọn núi con sông nào ta không thể vượt qua. Tất nhiên, nếu có người đi trước tư vấn, động viên, kết nối thì con đường ấy sẽ bớt chông gai hơn rất nhiều. Nguồn ảnh: Freepik

Kỳ hè năm ấy, giáo sư giới thiệu tôi một công việc nghiên cứu toàn thời gian tại City Hall. Con gái thì đi trại hè từ sáng đến tận 5h chiều nên có thể nói mùa hè năm 2017 là thời gian đẹp nhất, thảnh thơi nhất của tôi tại Canada. Tôi kết hợp luôn dự án tôi tham gia ở cơ quan làm đề tài viết luận văn. Vậy là một công đôi việc. Vào kỳ thu và đông sau đó, khi các bạn chạy tất tả lo viết luận văn, tôi đã gần như có đủ số liệu, thông tin, chỉ cần sắp xếp lại một chút là nộp được. Tôi thong thả học thêm vài khóa cho đủ tín chỉ, viết luận văn, chơi với con, và vẫn còn thời gian để… tập yoga và tiếp tục cộng tác bán thời gian với City Hall, xây dựng mạng lưới quan hệ, là tiền đề giúp tôi xin được việc tốt ngay sau khi tốt nghiệp.

Gần 2 năm học Thạc sĩ của tôi cùng với cô con gái nhỏ đã trôi qua như vậy đấy! Tôi luôn cảm ơn con gái đã luôn ở bên tôi, cho tôi những tháng ngày vất vả chút ít nhưng học được biết bao điều. Đã có lúc tôi lo mình sẽ giống mấy cô bạn phải nghỉ giữa chừng do quá áp lực, cũng may, có những buổi chiều hai mẹ con lang thang, đầu óc nhẹ tênh thư giãn. Không biết 2 năm học của tôi có đáng nhớ đến vậy không nếu không có những buổi thầy đổi lịch học, con gái ngồi học cùng tôi và thản nhiên nằm ngáy o o trong lớp, hay những buổi học nhóm luôn có một cô bé nhỏ xíu lọt thỏm ngồi vẽ tranh trong khi mẹ và các cô chú đang bàn về… chiến tranh với cả hòa bình thế giới.

Các bạn thấy đấy, không việc gì là không thể. Chỉ cần bạn thực sự quyết tâm, xác định ưu tiên và lên kế hoạch cụ thể, tôi tin chắc không ngọn núi con sông nào ta không thể vượt qua. Tất nhiên, nếu có người đi trước tư vấn, động viên, kết nối thì con đường ấy sẽ bớt chông gai hơn rất nhiều. Vậy nên, nếu bạn đang bế tắc, chênh vênh, mông lung, bạn muốn chia sẻ, hay đơn giản bạn muốn phát triển bản thân hơn nữa, hãy tìm đến eMentorHub như tìm về ngôi nhà thứ hai để cùng nhau giãi bày, cùng nhau lớn lên.

 

“Thất bại, đi về nhà
Mệt quá, đi về nhà
Mông lung đi về nhà
Chênh vênh, đi về nhà
Đi về nhà, đi về nhà…”

Anh Nguyễn

Bài viết liên quan

Mẹ và Con và hành trình lấy bằng Thạc sĩ

Mẹ và Con và hành trình lấy bằng Thạc sĩ

Mùa thu năm 2016, mang theo con gái nhỏ 4 tuổi, tôi...
Tôi đã học được cách để thành công từ một quyển truyện tranh Doraemon

Tôi đã học được cách để thành công từ một quyển truyện tranh Doraemon

Truyện tranh là loại sách dễ đọc nhất, đơn giản nhất. Trừ...
Vì sao tôi đã đầu tư nhiều năm học ngoại ngữ mà vẫn thất bại?

Vì sao tôi đã đầu tư nhiều năm học ngoại ngữ mà vẫn thất bại?

Tác giả viết bài này chủ yếu dành cho bản thân để...

“Đừng nên hài lòng với thứ mà bạn gặt hái được, mà hãy nhìn vào những hạt giống bạn đã gieo trồng.”

Robert Louis Stevenson